Em thân yêu
Em có bao giờ nhìn thẳng vào cơ thể mình hay không?
Em có bao giờ yêu thân thể mình không?

Lần đầu tiên, tôi bảo em hãy thực hành tắm dưới vòi sen hay trong bồn tắm, thật thư giãn, thoải mái, hãy chạm vào cơ thể mình, quan sát nó, cảm nhận cơ thể mình hài hòa dịu dàng dưới sự vuốt ve của nước, của bọt xà phòng, cảm nhận tóc mướt mát chảy dài trên vai và chạm vào làn da mềm mại ….
Em cảm thấy gì?
Người đàn bà đã qua sinh nở, đã qua tuổi thanh xuân tươi non, em còn biết yêu cơ thể của mình không?

Em có bị ám ảnh bởi những lời ngốc nghếch của những kẻ chỉ biết tham muốn vẻ đẹp của chồi non mà không đủ sức ngẩng đầu nhìn bóng rợp của cái cây đã trưởng thành và trao đi hoa thơm trái ngọt?

Tôi đã rơi nước mắt khi đọc những dòng em viết ra khi em quan sát chính mình. Khi em đi từ sự “tự lên án những nét xấu”, tới nhận ra vẻ đẹp của cơ thể, nhận ra sự tinh tế yêu kiều trong mỗi rung động của nó, tới sự ấm áp, yêu thương và trân trọng em dành cho chính mình …

“Năm tháng sẽ trôi qua, những cuộc chiến tranh sẽ im ắng dần, những cuộc cách mạng sẽ thôi gào thét, chỉ còn lại không phôi pha tấm lòng em nhẫn nại, dịu dàng và chan chứa yêu thương.”
(Con đường đau khổ – Aleksei Tolstoi).

Tôi đã mỉm cười tận đáy lòng khi đọc thư em ba ngày sau đó, khi em nói với tôi “em lại cảm thấy mình yêu thêm lần nữa, cảm thấy tình yêu lại nở hoa trong tim em, trong tim chồng em …”

Người đàn bà của tôi ơi, “vẻ đẹp không phải ở đôi má hồng của người thiếu nữ, mà ở trong mắt kẻ si tình”
Hãy luôn là kẻ si tình với chính mình em nhé!
Em yêu bản thân em bao nhiêu , người khác sẽ yêu em bấy nhiêu ❤

(Từ nhật ký coach của tôi tuần qua)
http://phuonghoalifecoach.com/

Bình luận

comments