Lần đầu lái xe, mình 200% tập trung vào vô lăng và vào đường không dám sơ ý một giây nào. Sáu tháng sau, mình có thể vừa lái xe vừa buôn chuyện, nghe nhạc mà tay chân vẫn nhịp nhàng (mình chỉ quen lái xe số sàn).
Làm gì cũng vậy, mới thì có vẻ khó khăn lắm, nhưng khi thành thói quen, thành nếp, thì nó trở nên tự nhiên.
Đọc serie bài của mình có thể bạn thấy quá rắc rối, không nhàn tí nào. Nhưng thật ra, chỉ rắc rối vất vả lúc đầu thôi, còn khi bạn làm nó thành thói quen thì nó giúp bạn trở nên rất nhàn. Sau 1-2 năm thực hiện mấy điểm trên, mình chẳng còn phải bận tâm về thời trang hay ăn uống nữa, cũng không cần ghi chép viết ra hàng năm, vì đã auto hiểu rõ bản thân, phong cách, cách phối đồ, cách nấu ăn các món cơ bản, cách sắp xếp nhà cửa đồ dùng …và nếu thích thay đổi thì chỉ cần thay đổi một chút.
Thói quen tạo ra sự ổn định, bạn có thể không super xuất sắc, nhưng bạn ổn định. Nấu ăn ổn định, ăn mặc ổn định, nhà cửa ổn định => trạng thái ổn định, không bị cuốn đi vào những thứ bận tâm linh tinh hàng ngày (hôm nay ăn gì, mặc gì, dọn nhà thế nào …). Ổn định thì bạn mới có thì giờ để thỉnh thoảng tìm hiểu thứ gì mới mẻ (cho dù là thử nghiệm phong cách mới, món ăn mới …), hay học cái gì mới.
Thói quen tốt vô cùng quan trọng.
Thói quen tốt từ bé lại càng quan trọng.
Trẻ em lớn lên trong môi trường ổn định, sẽ tự nhiên học được những thứ cần thiết mà chẳng cần ai dạy – đơn giản là vì từ bé được nuôi như vậy sẽ hình thành cái gọi là STANDARD – CHUẨN MỰC.
1. Dù không dọn nhà, nhưng khi cần dọn sẽ biết chính xác cái nhà gọn gàng sạch sẽ thì nó cần phải là thế nào.
2. Không cầu kỳ sắm sửa nhưng ra đường biết chính xác cách ăn mặc thế nào thì là hợp lý, hợp lẽ, có phong cách riêng.
3. Biết là ăn uống như thế nào thì gọi là lành mạnh, đủ vị, sạch sẽ, hợp thời tiết, đúng mùa.
4. Biết tự chăm sóc bản thân (ăn ngủ, sinh hoạt) như thế nào thì là hợp lý.
5. Biết rằng con người ta bản chất cuộc sống là thanh nhàn, thong thả; vui chơi là tự nhiên hàng ngày.
Bạn gái nhà mình có lần sang nhà cô bạn cùng lớp ngủ hai tối, về bảo mẹ là con phát ốm và chỉ mong về nhà vì nhà bạn dùng ánh sáng trắng xanh nhức mắt vô cùng, xong tối nào cũng ăn lẩu nướng.
Ừ, phòng ngủ mà bật ánh sáng trắng xanh đèn led thì lạnh lẽo khó chịu lắm, ánh sáng vàng ấm áp mới tạo sự bình an. Tối muộn rồi còn ăn thịt nướng với lẩu thì đi ngủ người không mệt mới là lạ.
Những điều tưởng như vặt vãnh ở nhà, mỗi ngày lớn lên với nó, thành thói quen. Thói quen tốt, sẽ tạo nên cuộc sống thanh nhàn, nhẹ nhõm dù hoàn cảnh bên ngoài thế nào đi nữa.

Bình luận

comments